5/4/09

Các bài học cuộc sống

Đường hầm xuyên qua trái đất (MTO 2 - 1/2/2009)

Hai anh em cậu bé kia có lần quyết định đào một cái hố sâu phía sau nhà. Vài đứa trẻ khác đến xem và hỏi họ đang làm gì?

Cậu bé đào hố hào hứng trả lời rằng anh em cậu muốn đào một đường hầm xuyên qua trái đất.

Mấy đứa trẻ cười phá lên, chế giễu anh em cậu. Thế nhưng hai cậu bé vẫn tiếp tục đào. Một lúc sau, một cậu nhảy từ cái hố đang đào lên mặt đất, tay cầm một cái chai cũ kỹ đầy nhện, sâu bọ, côn trùng đáng sợ và tay kia giơ cao một túi chứa các viên đá xinh xắn đang lấp lánh phản chiếu ánh mặt trời. Cậu chỉ cho những đứa trẻ kia xem những viên đá tuyệt đẹp ấy và tự hào nói: "Ngay cả khi không đào được đường hầm xuyên trái đất, thì ít nhất bọn mình cũng có thể tìm được những viên đá đẹp như thế, và mình cũng đã có dịp khuất phục lũ côn trùng gớm ghiếc này!

Không phải mục tiêu nào cũng hoàn thành trọn vẹn.

Không phải công việc nào cũng đều kết thúc thành công.

Không phải nỗ lực nào cũng được đền đáp xứng đáng.

Không phải mối quan hệ nào cũng giữ được bền lâu.

Không phải tình yêu nào rồi cũng là vĩnh cửu.

Không phải ước mơ nào cũng trở thành hiện thực.

Nhưng nếu bạn luôn lo sợ và không dám bắt đầu, bạn sẽ không bao giờ có cơ hội đặt chân lên con đường đến thành công, bạn sẽ không bao giờ.

Chỉ là vai phụ (MTO 1 - 17/1/2009)




Đôi khi bạn cảm thấy tủi thân vì vai trò chìm lỉm của mình, chẳng là cái gì trong mắt bạn bè.

Bạn hãy cứ lạc quan, vở kịch vẫn cứ tiếp tục diễn và cuộc sống sẽ chẳng còn thú vị nếu thiếu những vai diễn nhỏ bé của bạn...

Ca sĩ ô-pê-ra Luigi Lablache được xem là một trong những giọng ca trầm tuyệt vời nhất hồi giữa thế kỉ mười chín. Nhưng thời ấy nhạc kịch ít khi bố trí các vai chính cho một giọng ca trầm, vì vậy anh thường chỉ diễn các vai phụ thôi.

Có lần một đồng nghiệp tỏ ý tiếc rẻ rằng người ta thật phí phạm nhân tài khi để cho Labalche diễn các vai không quan trọng. Lablache trả lời: " Này bạn thân mến, đối với một ca sĩ lớn thì không có vai nào là xoàng, và đối với một ca sĩ xoàng thì chẳng có vai nào là lớn".

Nhiều khi chúng ta cảm thấy chỗ đứng của mình trong cuộc sống thật nhỏ nhoi. Nhưng kì thực, mọi vai trò đều quan trọng nếu được ta đảm nhận nột cách hoàn hảo. Thay vì than vắn thở dài về các giới hạn của mình, chúng ta cần tập trung quan tâm để sống chất lượng cao nhất trong chính hoàn cảnh thực tế.

Điều tôi muốn biết...
(Hoathuytinh.com) - Tôi không quan tâm việc bạn làm gì để kiếm sống.
Tôi chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì, và bạn có dám thực hiện ước vọng của trái tim mình hay không.

- Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sống thực sự trong tình yêu, có cuồng nhiệt với ước mơ, và có dám dấn thân vào những phiêu lưu của cuộc đời hay không.

- Tôi không quan tâm người nào làm bạn tổn thương.
Tôi chỉ muốn biết bạn đã chạm đến tận cùng vết thương của mình chưa, đã mở rộng lòng trước những phản trắc của cuộc đời chưa, hay bạn đang cố co mình lại và khép chặc cánh cửa tâm hồn vì e ngại phải chạm đến nỗi đau thâm một lần nữa.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sẵn lòng sẻ chia với mỗi đau của người khác và nhìn thẳng vào nỗi đau của người khác và nhìn thẳng vào nỗi đau của riêng mình hay không, hay bạn đang cố gắng dối người và dối lòng rằng mình không hề biết đau.
Tôi chỉ muốn biết bạn đã hòa mình vào niềm vui của người khác và sống trọn vẹn với niềm vui của bản thân hay chưa, hay bạn không dám nhảy múa hát ca dù lòng bạn rất muốn.


- Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có dám làm người khác thất vọng khi sống thật với lòng mình hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có vững vàng bước tiếp con đường của mình và can đảm hứng chịu búa rìu của dư luận hay không.
Tôi chỉ muốn biết những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ ân cần của bạn có xuất phát từ con tim bạn hay không.
Tôi chỉ muốn biết bạn có cảm thông với thất bại của người khác và đứng dậy được sau những thất bại của chính mình hay không.
Tôi không quan tâm bạn sống ở đâu và bạn có bao nhiêu tiền. - Tôi chỉ muốn biết bạn có cảm nhận cuộc sống một cách trọn vẹn khi từng ngày, từng giờ trôi qua.


- Tôi không quan tâm bạn là ai và bạn từ đâu đến.
Tôi chỉ muốn biết bạn có sẳn sàng sát cánh bên những người thân yêu trong những giờ phút khó khan và chia sẻ thật lòng.
Tôi không quan tâm bạn đã học ở trường nào hay học với ai. - Tôi chỉ muốn biết sức mạnh nội tại nào có thể cứu sống bạn nếu tất cả sụp đổ.
Tôi chỉ muốn biết bạn có thật lòng với những người mà bạn tiếp xúc hay đó chỉ là gặp gỡ cho qua những giờ khắc trống trải.
Tôi chỉ muốn biết bạn có dành giây phút nào để đối diện với chính mình mà soi rọi những gì đã qua hay không?

Bông hoa ở bên kia vách núi
(Hoathuytinh.com) Chồng chị là một kỹ sư giỏi, chị yêu anh vì sự vững chãi và chín chắn của anh. Chị yêu cái cảm giác ấm áp mà chị có mỗi khi tựa đầu vào vai anh. Sau ba năm tìm hiểu, anh chị đã tiến tới hôn nhân.

Vậy mà một hôm sau hai năm thành thân với nhau, chị bỗng thấy mệt mỏi khi phải chung sống bên cạnh anh. Những lý do khiến chị yêu anh trước đây bỗng biến thành những lý do tạo nên sự thay đổi trong chị.

Chị là một phụ nữ nhạy cảm và rất dễ bị tổn thương trong tình yêu. Chị luôn khao khát những khoảnh khắc lãng mạn, giống như là một bé gái thèm khát kẹo ngọt. Nhưng anh thì lại trái ngược với chị. Anh không có sự nhạy cảm và hoàn toàn không quan tâm đến những khoảnh khắc lãng mạn trong cuộc sống vợ chồng. Chính điều sau đã làm cho chị chán nản hơn. Và chuyện gì đến phải đến, một hôm chị quyết định cho anh biết rằng chị muốn ly dị, rằng chị không thể chung sống với anh thêm một giờ phút nào nữa.

Rất bất ngờ khi nghe chị yêu cầu như thế, anh chỉ biết hỏi: “Tại sao?”. “Em cảm thấy mệt mỏi, thế thôi. Đâu phải chuyện gì trên đời này cũng cần có lý do đâu!”. Chị trả lời. Anh không nói gì thêm nữa. Nhưng suốt đêm đó anh không ngủ, và chìm sâu vào những ưu tư, khắc khoải bên ánh sáng lập loè của điếu thuốc luôn gắn trên môi. Sự im lặng của anh càng làm cho sự thất vọng trong chị tăng lên. Một người đàn ông mà không thể biểu lộ gì ngay cả trong tình huống khó khăn như lúc này thì còn gì nữa để chị trông mong?

choem.jpgNhưng rồi cuối cùng anh cũng lên tiếng. Anh nhẹ nhàng hỏi chị: “Anh có thể làm gì để em thay đổi ý định không?”. Ai đó đã nói đúng, “rất khó khăn để thay đổi tính cách của một con người”, và chị nghĩ rằng, chị không thể nào thay đổi cách sống của anh được. Nhìn sâu vào mắt anh, chị chậm rãi trả lời: “Em có một câu hỏi và nếu câu trả lời của anh có thể thuyết phục em, em sẽ thay đổi ý định. Nếu em nói, em muốn bông hoa ở bên kia vách núi và cả hai chúng ta đều biết rằng để hái được bông hoa đó cho em, anh sẽ chết, thì anh vẫn cố làm để cho em hài lòng chứ?”. Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: “Ngày mai anh sẽ có câu trả lời cho em”.

Hy vọng nhận được cái gật đầu từ anh của chị hoàn toàn tan biến khi nghe anh nói vậy. Sáng hôm sau chị tỉnh giấc và nhận ra anh đã bỏ đi đâu mất. Trên chiếc bàn ăn, gần cửa, chị nhìn thấy một mảnh giấy với dòng chữ nguệch ngoạc của anh được dằn dưới ly sữa… Chị cầm lên đọc”

“Em yêu!

Anh không thể hái bông hoa đó cho em, nhưng hãy cho anh giải thích những lý do tại sao anh không làm như vậy…” Ngay từ dòng chữ đầu, anh đã làm tan nát trái tim chị. Chị tiếp tục đọc:

“… Khi em sử dụng máy tính, anh luôn sẵn sàng phần mềm để em sử dụng, và khi em kêu toáng lên khi máy tính gặp sự cố, anh luôn chuẩn bị những ngón tay thao tác để có thể giúp em lại tiếp tục công việc. Em thường bỏ quên chìa khoá cửa, nên anh luôn phải chuẩn bị đôi chân để cấp kỳ chạy về mở cửa cho em. Em rất thích đi du lịch nhưng lại thường hay bị lạc đường trong những thành phố xa lạ nên anh phải chuẩn bị đôi mắt của mình để chỉ đường về cho em. Em thường đau bụng trong mỗi lần đến tháng nên anh luôn chuẩn bị lòng bàn tay mình để sẵn sàng xoa bóp bụng em, giúp em dịu cơn đau. Khi thấy em không thích ra khỏi nhà, anh lo rằng em có thể mắc bệnh tự kỷ vì thế anh phải luôn pha trò và chuẩn bị các câu chuyện vui để làm em quên đi nỗi buồn chán. Em luôn chăm chú vào màn hình vi tính, anh sợ như vậy sẽ có hại cho mắt của em nên anh phải để dành mắt của anh, để khi về già, anh sẽ có thể giúp cắt móng tay và nhổ những sợi tóc bạc cho em. Và khi ấy anh có thể nắm bàn tay em, cùng em tản bộ trên bãi biển, để em thưởng thức cảnh mặt trời mọc và bãi cát xinh đẹp… và anh sẽ cho em biết rằng sắc màu của những bông hoa cũng rực rỡ như gương mặt tươi tắn của em… Vì vậy, em yêu, trừ phi em chắc chắn rằng sẽ có ai khác yêu em hơn anh đã yêu em… chứ bây giờ anh không thể hái bông hoa đó cho em, và chết…”.

Nước mắt của chị không ngừng rơi trên trang giấy, làm nhoà đi dòng chữ của anh… Chị đọc tiếp: “…Bây giờ, khi mà em đã đọc xong câu trả lời của anh, nếu em thấy hài lòng thì hãy mở cửa ra, vì anh đang đứng đó với bánh mì và sữa tươi cho buổi sáng của em, những món ăn mà em ưa thích…”.

Chị lao đến cửa và mở bung nó ra. Trông thấy anh với gương mặt lo lắng, tay đang cầm khay bánh mì và sữa tươi, chị ôm chặt lấy anh. Bây giờ chị biết rằng anh lãng mạn và sâu sắc hơn chị tưởng rất nhiều. Chị tin rằng trên đời này không có ai yêu chị như cách anh đã yêu chị và chị quyết định quên đi chuyện bông hoa ở bên kia vách núi… Anh đích thực là cuộc sống và tình yêu của chị.

Khi được sống trong sự đầy đủ, dư thừa của tình yêu, tính chất sôi nổi của tình yêu thường bị khô héo đi và người ta không còn khả năng nhận thức được đâu là tình yêu đích thực và đâu là tình yêu giả dối giữa cảm giác bình yên và buồn chán đó. Tình yêu được biểu lộ dưới nhiều hình thức, ngay cả trong sự tế nhị và táo tợn nhất, nó không bao giờ là một kiểu mẫu cho riêng ai, những bông hoa, những khoảnh khắc lãng mạn chỉ là bề nổi của mối quan hệ này. Nhưng dù ẩn chứa dưới bất kỳ hình thức nào, điều quan trọng nhất vẫn là một tình yêu chân thật, đó là cuộc sống của chúng ta…

Tình yêu luôn chiến thắng mọi lý lẽ.

Khi nào những ngón tay của con sẽ mọc lại?
(Hoathuytinh.com) Một người đàn ông nọ đang chuẩn bị bước ra gara để ngắm chiếc xe hơi mới cáu cạnh của mình. Ông sửng sốt khi nhìn thấy đứa con trai 3 tuổi của mình đang cầm búa đập lên thành xe tạo thành những chỗ lõm một cách thích thú.

Ông vội vàng chạy đến, đạp đứa bé văng ra rồi dùng chính cái búa ấy đập nát nhũng ngón tay của đứa bé để trừng phạt nó. Khi người cha nguôi cơn giận, ông vội vàng đưa con trai của mình tới bệnh viện. Và mặc dầu bác sỹ đã hết sức cố gắng để chữa trị những cái xương đã dập nát, cuối cùng họ buộc phải cắt đi những ngón tay nhỏ bé đáng thương đó khỏi bàn tay của cậu bé.

Khi đứa bé tỉnh dậy sau ca phẫu thuật, nhìn thấy những vết thương trên mình, nó ngây thơ nói:

- Ba ơi, cho con xin lỗi vì chiếc xe. Đoạn nó hỏi - nhưng chừng nào thì những ngón tay của con sẽ mọc lại?

Người cha trở về nhà và trọn đời sống trong ân hận...

"Hãy nghĩ đến câu chuyện này mỗi khi bạn nhìn thấy ai đó làm đổ ly sữa trên bàn ăn hay là nghe tiếng em bé khóc. Hãy suy nghĩ trước khi bạn đánh mất sự bình tĩnh với những người thân thương. Xe hư có thể sửa lại được nhưng những lóng xương bị gãy và những cảm xúc bị tổn thương thì thường không thể nào hàn gắn lại được. Chúng ta thường không nhận ra sự khác biệt giữa một con người và thành tích của người đó. Mọi người đều phạm sai lầm. Chúng ta được phép phạm sai lầm nhưng những hành động chúng ta thực hiện trong cơn nóng giận sẽ ám ảnh chúng ta suốt đời.
Hãy chậm nóng giận và cân nhắc. Hãy suy nghĩ trước khi hành động. Hãy kiên nhẫn, thông cảm và yêu thương."

Hoathuytinh.com (Vui lòng ghi rõ nguồn nếu bạn sử dụng truyện này)