2/7/10

Cho con


(Dân trí) - “Bố mẹ anh tiết kiệm thật đấy!”… Nàng bắt đầu kể lể và anh biết thâm tâm nàng dùng chữ “tiết kiệm” để giảm tránh cho chữ “keo kiệt” mọi khi vẫn tán gẫu với bạn bè.


Trong mắt nàng bố mẹ chồng luôn là những người tự hành hạ cho mình khổ ải nhất thế gian.
Nàng hay trề môi dè bỉu: “Đời sống được mấy. Mưa lúc nào mát mặt lúc ấy, đằng này cứ ăn uống thanh đạm, tiện nghi cũng chả sắm, mà sắm về lại không dùng vì sợ tốn điện, hay thật!”.

Anh chẹp miệng: “Bố mẹ về hưu lương eo hẹo, mình lại không giàu, mà có biếu bố mẹ cũng không lấy thì phải tiết kiệm thôi”. Nàng phản bác: “Bố mẹ tổng lương gần năm triệu chưa kể tiền bán hàng, cho thuê nhà, ở xứ ấy là “địa chủ” rồi, chẳng qua là do tính thôi, nói thẳng là bủn xỉn, may anh chẳng giống thế chứ không em tự tử mất”.

Rồi nàng kể về việc những thùng cáctông cũ bà xếp gọn vào, đạp xe mang xuống tận nơi bán chứ không bán cho những người mua rong vì thế sẽ thiệt mất vài trăm kem. Nhà có bếp ga mà khi cần ninh nấu vẫn tận dụng nhóm cái bếp than cũ rỉn. Bao năm bà vẫn dùng hai bộ quần áo tuy không rách rưới nhưng đã cũ từ lâu.

Hay khi đề nghị lai bà đi chợ hoặc đi đâu đó bà lại thoái thác, để bà đi xe đạp cho khỏe chân, lại có thời gian la cà khỏi phiền người khác… Ai cũng hiểu là do bà sợ tốn xăng. Túi nilon thì cứ rửa rồi treo lên dùng tiếp.

Anh cười: “Bà bảo vệ môi trường tốt thế còn gì”. Rồi anh kể nàng nghe về cuộc sống trước khó khăn nên mẹ vẫn giữ nết giản dị, nó như đã ăn sâu vào máu, anh được như ngày nay cũng nhờ mẹ biết lo toan, dành dụm, việc gì đáng tiêu mới tiêu. Bố mẹ luôn hi sinh, lo lắng chỉ mong sao con cái được đủ đầy…

Về sau thấy nàng vẫn cố tình không hiểu nên anh góp ý: “Mẹ không có ý kiến về việc em tiêu hoang thì thôi, em để tâm việc mẹ tiết kiệm làm gì. Em thử xem, lương hai vợ chồng mình không đến nỗi đói, mà giờ trong tài khoản còn nổi năm triệu không?”. Bị bắt thóp nàng mới im.

Hôm ấy đi làm về, mặt nàng bừng bừng, vẻ rất phấn khích. Sau một hồi nàng thao thao bất tuyệt, anh mới hiểu, thì ra, vợ anh là công chức nhà nước và theo chế độ sẽ được cấp đất, song chỉ là mua đất giá rẻ thôi chứ vẫn cần một khoản “lót đường” năm mươi triệu, nghe đơn giản song với đôi vợ chồng làm công ăn lương thì không phải là nhỏ. Nhất là khi vợ anh vốn không hay lo xa chuyện tiền nong.

Nàng mếu máo: “Em đã nhờ bố mẹ vay hộ nhưng xui xẻo là ông bà vừa dốc hết tiền lẫn vay họ hàng, để đưa anh Huy mua chung cư trên Hà Nội”.

Anh thở dài: “Tay không bắt giặc sao được, đành ngồi nhìn thôi. Có bán hết nữ trang của em, bán cả xe máy thì vẫn thiếu một nửa nữa, nếu mình có non nửa hoặc nhiều hơn thì còn dễ, chứ giờ vay hết chả có chỗ mà vay, mà vay thì bao giờ trả được”.

Nàng lắc đầu khổ sở: “Cơ hội ngàn năm có một, anh tưởng lúc nào cũng có đợt cắt đất à, bằng mọi giá, kể cả mượn sổ đỏ để vay ngân hàng, nặng lãi cũng được. Anh vận động, nhờ bên nhà anh vay xem được bao nhiêu đã”. Anh hơi sợ cho quyết tâm của vợ và cũng thầm tiếc cho những thứ đồ dùng mua đợt trước. Giá biết tính toán hơn thì giờ có lẽ đã sẵn món kha khá.

Bố mẹ anh nghe anh trình bày xong thì vui ra mặt, hỏi xem hai vợ chồng đã có bao nhiêu. “Mười triệu ạ”. Anh nói dối, vậy mà mẹ anh vẫn tròn mắt: “Ngần ấy thôi à?”. Thế rồi hai ông bà hội ý, tuần sau gọi vợ chồng anh về và đưa năm mươi triệu: “Đây là số tiền bố mẹ để dành được, cho các con, con để lại mười triệu kia mà phòng thân, trong nhà luôn phải có một khoản bất di bất dịch, phòng khi hữu sự”. Anh quay sang thấy nàng đỏ mặt.

Đất cát xong xuôi, anh thấy vợ dần thay đổi, nàng tiêu pha cân nhắc hơn và đặc biệt không còn dám cười tính căn cơ của bố mẹ chồng. Hình như nàng đang cố học tính tiết kiệm ấy để dành xây nhà và sau này còn mua cho thằng con mảnh đất.

Ai khổ hơn

Ai khổ hơn

(Dân trí) - Cô con gái sụt sịt gọi điện về cho mẹ: “Con khổ quá! Ở với mẹ chồng trăm ngàn bó buộc. Muốn tự chăm con cũng bị bà can thiệp vào, trong khi có những kinh nghiệm bà đưa ra sai bét.


Bà suốt ngày trù ẻo cháu. Mấy ngày đầu nó hay giật mình chân tay rung rung bà bảo “Tao sợ nó bị thần kinh, thấy bà Đoàn bảo thế”. Dù tức lắm nhưng con cũng nhẹ nhàng “Đứa trẻ nào chả thế ạ, đang ở trong bụng mẹ chặt chẽ giờ ra ngoài nên bềnh bàng thế thôi, thời gian sau sẽ hết”.

Rồi bà cứ đùng đùng đòi đi lấy thuốc cam cho nó uống, con giãy nảy: “Sao bà biết nó bị cam?”. “Tao tả, bà Thân bảo đít đỏ là bị cam”. “Bà ơi, cam phải là đỏ như quả nhót chín, đi ngoài phân hoa cà hoa cải, nhầy nhầy trong bốn, năm ngày liền cơ”.

Mẹ chồng con vốn ít chuyên môn và kinh nghiệm nên có bệnh, có lo lắng gì cứ đi “vái tứ phương” theo kiểu “Đẽo cày giữa đường” chả buồn chọn lọc. Cháu hay trớ bà cũng định nhờ người nhể nanh cho nó. Con sốt ruột bảo: “Y tế khuyến cáo không nên tự nhể nanh vì mất vệ sinh, dễ gây nhiễm trùng. Vả lại con nhìn rồi, thằng bé có đâu mà nhể ạ. Có nanh nó đã đau và chẳng thể bú tờm tợp suốt ngày như thế”.

Bà lại bảo nó trớ có thể là do tưa lưỡi kêu con đi lấy mật ong đánh tưa, con bảo: “Mật ong nóng không nên dùng cho trẻ dưới một tuổi và nếu nó bị tưa thì mới làm thế, đây ngày nào con cũng vệ sinh lưỡi cho cháu thì lấy đâu ra tưa. Trẻ con trớ là chuyện bình thường thôi ạ”.

Bà nội chiều cháu, nó hơi khóc bà lại giành bế nó theo cách của bà. Nó ngủ bà vẫn bế sau đó thì để nó ngủ với ông bà luôn, để mặc con nằm chơ vơ vô duyên trên chiếc giường rộng thênh thang, tủi thân lắm! Con đã bảo bao lần bà vẫn mặc kệ rồi làu bàu: “Ngủ ở đâu chả thế. Nó đói tao khắc bế sang rồi mày cho ăn”. Mẹ nghe có chịu nổi không?

Sợ cháu giật mình nên nó chỉ hơi ngọ nguậy, kêu một tiếng con còn đang vỗ mông nhẹ nhẹ cho ngủ tiếp thì bà đã nhảy bổ vào bế phắt nó lên để ru ngủ, rung rung, dênh dênh và nhún nhún. Báo hại con giờ cũng phải làm thế dù giữa đêm mỏi chân, mỏi tay, mỏi mồm và buồn ngủ ríu mắt. Trước chỉ cần cho ăn và vỗ mông là ngủ khin khít giờ cứ ăn xong nó phải gắt ngủ vài câu để được bế lên dênh rồi mới chịu ngủ. Giờ đêm nó cũng cứ gắt ngủ làm khổ cả nhà vì chỉ ngủ ngon khi được bế trên tay, đặt xuống là khóc, vậy là bà chửi mắng nó hư đốn, quấy quá. Nghe có buồn cười không? Con nhà người ta bị bẹp đầu vì nằm nhiều, con nhà mình thì bị méo đầu chỗ gáy do được bế nhiều. Đều đáng thương như nhau.

Chưa kể mẹ chồng con hay chấp vặt, để bụng. Con có nói thể nào cũng than phiền là con dám cãi, mà chả bao giờ góp ý thẳng với con, toàn kể cho người thứ ba để đến được tai con, khiến con nghiệm ra tốt nhất là chẳng nên nói gì vì thể nào cũng bị xét nét, bắt lỗi.

Con muốn tâm sự với chồng lắm nhưng anh ấy đi suốt tháng về phải nghe toàn chuyện không đâu chắc cũng bực. Mẹ ơi, có bao giờ mẹ nói xấu bà nội với bố không?”.

“Không, kể cả với người ngoài mẹ cũng chả nói, ích gì đâu vì chả giải quyết được gì, nhỡ đến tai bà tình cảm lại sứt mẻ chi bằng cứ nói với người cần nghe ý. Còn bố con từ khi đang tìm hiểu bố con đã tuyên bố không gì quan trọng bằng gia đình, gia cảnh đông anh em, bố thương bà nhất, mẹ thông cảm được thì lấy. Mẹ đã chấp nhận vậy nên chẳng kêu ca. Mẹ chồng, nàng dâu vốn không đơn giản, dù con dâu khéo léo, mẹ chồng bao dung đến mấy thì cũng dễ nảy sinh những khúc mắc, để hài hòa được rất cần sự thẳng thắn và nhường nhịn của cả hai người.

Con về học và củng cố lại chữ Nhẫn đi, đừng quá cầu toàn. Hãy tự động viên mình, như thế còn may mắn hơn khối người chẳng được nhà chồng quan tâm, phải cặm cụi một thân một mình chăm con vất vả, cực nhọc thế nào con thừa biết.

Còn nếu vấn đề gì ảnh hưởng nghiêm trọng đến nuôi dậy con cái thì phải trao đổi rõ ràng. Không chung quan điểm thì phải tìm sự đồng thuận từ người thứ ba, ở đây chồng con rất quan trọng với vai trò cầu nối. Nhưng chỉ nên đề cập đến chuyện nổi cộm, đừng kể lể những việc vặt vãnh để nó phải khó xử, người đứng giữa vẫn là đáng thương và khổ tâm hơn cả, đừng để người ta phải suy nghĩ nhiều. Con ạ, nếu muốn cuộc đời không phiền toái thì chẳng nên bỏ đá vào túi mà đeo”.

Nước mắt đã khô, mặt cô gái giãn dần ra, cô lí nhí: “Con cảm ơn mẹ!”. Rồi khẽ gác máy.

28/6/10

Đôi lời cho một đêm bình yên

Vài phút, vài giờ rồi đến vài ngày, cuộc sống cứ trôi qua lặng lẽ như vậy. Không lời hẹn trước và không chút nhen nhóm, mọi chuyện cứ chợt ùa đến rồi lại nhanh nhanh chóng chóng lướt đi. Cuộc sống nhờ vậy cứ hối hả từng ngày, từng ngày qua đi và ta như thấy mình thật là nhỏ nhoi bé nhỏ trong cái thế giới nơi ta sống, làm việc và học tập nữa.
Xung quanh ta luôn đầy rẫy những nghị lực, minh chứng cho ta thấy rằng nếu như ta cố gắng hơn, nghiêm nghị hơn với bản thân thì ta sẽ đạt được những gì mà họ đang có hay ta đang mong muốn. Và lại muốn nói nhưng nhưng tại sao ư nhưng vì ta ko có động lực, vì ta ko có sự sẻ chia sự động viên từ những người ta mong muốn từ ai đó mà ta sẽ gửi gắm cả cuộc đời vào đó và vân vân những lý do ... tưởng chừng như lời bào chữa vô hại nhưng mà vô tình đã đẩy cuộc đời ta càng đi tụt lùi lại đằng sau những mong muốn, tương lai và ước mơ của ta.
Có những khi tưởng chừng như đã nắm giữ được gì đó rồi nhưng khi nhìn lại thì vẫn cứ là hai bàn tay trống trơn, Cứ đổ lỗi cho cuộc sống vô tình cho người vô tình và cả cho mình vô tâm, Nhưng đâu phải đâu tất cả cũng chỉ vì mình không biết, không hiểu và quan trọng nhất là không làm được. Biết rõ là không làm được nhưng mà vẫn cứ làm đã tốt, đằng này chả bít thế nào có làm được hay ko cũng chưa biết và bỏ qua luôn. Thật là người không đầu, không đuôi,...
Ôi đau đầu, nói hoài giải thích hoài, viết hoài, tất cả cũng chỉ là mớ suy nghĩ lộn xộn trong cái đầu bé tí tẹo chứa bao thứ vớ vẩn, chả thấy thứ nào hữu dụng và có giá trị hết.
Nào tưởng cuộc đời chỉ có thế đâu ...