Cu rón rén bước vào nhà muộn hơn mọi khi, nó chưa cần chị nó hỏi vì sao về muộn thế mà buông thõng ngay một câu :"em ko chạy thì chết"
-Sao mà phải chạy?
-Bố dồn chị ak!
Chị nó thoáng nghĩ trong giây lát rằng rõ ràng vừa gọi điện cho bố, bố bảo bố đang bắt ô tô về trên quê cơ mà! rồi lại ngẩng lên nói hướng về cu cậu!
-Mày hư lắm,tao nói có bao giờ chịu nghe đâu !sao cứ để bố điên lên???
lúi húi tiếp tục ngồi nhặt mớ rau con chị giật mình khi ngẩng lên thấy bố thình lình bước đến tay cầm đoạn dây chạc.Cả thằng em và con chị bắt đầu run bắn lên,đôi mắt bố rực lửa, răng bố nghiến lại, mặt hằn lên gân guốc mà quát:
Cu,tại sao mày lừa tao,sao tao nói mày không nghe?hôm nay tao ko dậy được mày thì tao không làm người!
con chị đứng bật dậy kéo ghế rót nước bảo bố ngồi đây đã rồi vụt ra đứng trước thằng em ko biết để sẵn tinh thần can bố hay để thanh minh hộ em nó.
Bố là người rất chu đáo,luôn quan tâm đến 2 chị em sống ở thủ đô đông đúc xô bồ,có tháng bố lặn lội từ quê xuống thăm 2 đứa đến mấy lần.Con chị thì hiểu vì cũng lớn rồi nhưng thằng em có lẽ còn ngây thơ lắm.Tiếng mắng chửi của bố sang sảng về phía thằng em và nó xen lẫn với những dòng suy nghĩ xa xăm về nơi quê mẹ đang hiện ra trong đầu con chị.Nó thấy thương mẹ lắm,thương bố lắm,trách thằng em lắm,nó ko ngoan,nó ko chịu nghe để bây giờ sau những lần nịnh nọt vỗ về như đứa trẻ thì bố không chịu được nữa đã nổi con giận lên.Con chị tự dưng thấy lòng nặg trĩu,buồn quá...mải chiến đấu với dòng thời gian,với cuộc sống nó tự trách mình cũng ko quan tâm sát sao đến những việc thằng em của nó làm....và nó thấy ân hận.Nhưng con chị thương bố mẹ,nó muốn kiếm thật nhiều tiền,nó muốn dơ cánh vai nhỏ bé ra để gánh đỡ một phần trách nhiệm "nuôi em" cho bố mẹ! Đến bây giờ khi thấy mọi việc không êm đẹp,thấy bố buồn, bố thất vọng nó thấy lòng xót xa............

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét
Để lại vài dòng suy nghĩ chứ bạn nhỉ.